"Nếu như em dựa vào chị và anh rể để trở về thị trấn, vậy thì em có khác gì Trần Trung Hoa đâu." Hứa Nam Nam tưởng rằng Tiểu Mãn bị thất tình sẽ đa sầu đa cảm, không ngờ cô ấy đã nghĩ thông suốt từ sớm. Cô chợt phát hiện hiểu biết của bản thân về Tiểu Mãn càng ngày càng ít, có lẽ là mấy năm nay Tiểu Mãn đã thay đổi. Những vất vả ở nông thôn không khiến cho tinh thần của Tiểu Mãn sa sút, ngược lại còn mài giũa ý chí của cô ấy. Cô bé nhu nhược năm nào giờ đã là một nữ chiến sĩ bên ngoài mạnh mẽ bên trong dịu dàng. "Tiểu Mãn của chúng ta đã trưởng thành rồi." Hứa Nam Nam vui mừng nói. Tiểu Mãn mỉm cười thẹn thùng, cô ấy dựa lên vai Hứa Nam Nam: "Chị ơi, em đã hai mươi mốt tuổi rồi." Hứa Nam Nam khẽ vỗ lên vai Tiểu Mãn, nhớ đến lần đầu tiên mình nhìn thấy Tiểu Mãn, đứa bé yếu ớt nằm trên giường bệnh ấy, cũng không biết cô bé có thể sống nổi hay không. Chỉ cần nghe thấy tiếng của bà Hứa là toàn thân cô bé ấy lập tức run lên như chuột thấy mèo. Mà nay cô bé đó đã có thể tự lập tự cường rồi. Sau khi Hứa Linh biết chuyện giữa Tiểu Mãn và Trần Trung Hoa, cô ấy tức tối xắn tay áo, một hai đòi về nông thôn với Tiểu Mãn, muốn dạy dỗ cho tên cặn bã đó một trận nên thân. Đại Bảo cũng móc súng đồ chơi của mình ra: "Cháu một phát bắn hắn chết tươi." Nhị Bảo ôm Tiểu Mãn: "Dì hai,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247753/chuong-766.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.