"Anh không hi vọng có một ngày mình sẽ giống với mấy người nông dân đó, chỉ biết trồng trọt mà không biết gì cả." Anh ta lại ngẩng đầu nhìn Tiểu Mãn: "Trong nhà không có ai giúp anh nên anh phải tự dựa vào chính mình. Anh phải về thành phố. Thư ký Hách đã đồng ý rồi, chỉ cần anh kết hôn với con gái của ông ta... Ông ta sẽ tìm cách giúp anh về thành phố." Tiểu Mãn nhìn anh ta với sắc mặt trắng bệch: "Anh đồng ý rồi?" "Ừ." Trần Trung Hoa chợt cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Lúc đưa ra quyết định này hình như cũng không khó chịu như vậy. Anh ta thích Tiểu Mãn, Tiểu Mãn rất đẹp, tính cách cũng tốt, biết cầu tiến. Mấy năm trở lại đây, mọi người đã bắt đầu trở nên giống với người lao động ở trong thôn, chỉ có cô gái này vẫn kiên trì học tập tri thức. Nhưng dù cô ấy có tốt hơn nữa thì cũng không thể sánh được với sự cám dỗ có thể quay về thành phố. Tiểu Mãn quay người đi, cúi thấp đầu, nước mắt không ngừng rơi xuống. Cô ấy lấy tay lau nước mắt, nhưng lau mãi cũng không hết. "Em, em biết rồi." Cô ấy hung hăng lau vệt nước mắt trên mặt, sau đó chạy về phía khu tập thể. Ngày giao thừa, rốt cuộc Hứa Nam Nam cũng gặp được Tiểu Mãn. Cô nhìn phía sau cô ấy, không thấy người nào cả, bèn lén hỏi: "Đối tượng hẹn hò của em đâu? Sao không dẫn về cho mọi người gặp? Chị và anh rể em thấy người rồi thì sau này cũng có thể yên tâm." Rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247752/chuong-765.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.