"Em muốn gì thì nói với anh." "Chẳng hạn như lúc em làm chuyện gì đó ở hầm mỏ thì quản lý mỏ Cao sẽ thông báo biểu dương em ấy. Chuyện này chắc chắn là không thể biểu dương được rồi, nhưng có thể cho em bằng khen có ghi mấy thứ là đồng chí Vu Nam Nam là đồng chí tốt làm việc vì dân vì nước này nọ… Khích lệ về mặt tinh thần ấy mà. Yêu cầu này có quá đáng không?" Lâm Thanh Bách xoa xoa đầu cô: "Không quá đáng, đúng là phải nên biểu dương em." Cô nhóc này sao lại thông minh như vậy chứ. Ý mà trước đó anh nói với lãnh đạo c*̃ng là muốn tìm một thứ gì đó để bảo đảm cho cô. Nhưng bên trên vẫn còn muốn xem xét thế nào, cho nên chỉ có thể đợi Nam Nam lại lấy ra được thứ gì đó, sau đó nhắc lại chuyện đó thì mới có thể đạt được yêu cầu như thế. Không phải vì nước vì dân thì ai mà sẵn lòng mạo hiểu hết lần này đến lần khác để lấy tài liệu về chứ. Cô xứng đáng với mọi lời biểu dương. Những thứ khen ngợi biểu dương này quan trọng hơn bất kì thứ khen thưởng về vật chất khác. Nhưng... Trong lòng Lâm Thanh Bách vẫn lo lắng quá trình cô lấy tài liệu sẽ có nguy hiểm, anh nhìn đăm đăm vào mắt Hứa Nam Nam: "Nam Nam, chuyện này không thể để anh làm sao? Em sẵn lòng giao đồ cho anh c*̃ng chứng minh rằng em tin anh, vậy những chuyện này không thể giao cho anh làm sao? Hay anh làm c*̀ng em c*̃ng được." Hứa Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246211/chuong-631.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.