Giữa Hứa Hồng và Hứa Mai Tử, cách nhìn c*̉a Hứa Nam Nam đối về Hứa Mai Tử còn tệ hơn. Người này thông minh có mưu mô, nếu sử dụng những thứ này vào con đường đúng đắn thì không chừng còn có thể có chút phát triển. Kết quả thì suốt ngày chỉ tính toán cái này tính toán cái kia. Không chịu được khi thấy người khác sống hạnh phúc, lúc cần lợi dụng người ta thì sẽ dán tới, nói mình đã thông suốt rồi. Cô ta như thể nghĩ mình nói đã thông suốt rồi thì người khác phải tha thứ cho cô ta vậy. Sự ích kỷ đó còn ghê gớm hơn cả Lưu Xảo. Hứa Nam Nam có lúc cũng không đoán ra được, rõ ràng là tuổi tác Hứa Mai Tử không lớn, tại sao tính tình lại trở thành như thế này. Lại nghĩ đến sự khôn ngoan của Hứa Linh. Chỉ có thể nói trời sinh đã thế. Hứa Mai Tử nhìn bóng lưng c*̉a Hứa Nam Nam, nghiến răng: "Tự mày quá đoạn tuyệt, đừng trách tao." Hầm mỏ còn chưa tan làm thì Hứa Mai Tử đã xin nghỉ phép, đến bưu c*̣c thị trấn gọi điện thoại. Cô ta quay số điện thoại ở tỉnh lỵ, đầu bên kia nhanh chóng có người nhận: "Tìm ai?" "Tôi, tôi tìm bác sĩ Tôn. Tôi đến từ huyện Nam Giang." Hứa Mai Tử căng thẳng nói. Đầu dây bên kia nhanh chóng có người tiếp nhận điện thoại: "Cô là?" "Hứa Mai Tử, làm việc ở mỏ sắt Nam Giang. Lần trước khi cô đến hầm mỏ để hỏi về chuyện của Hứa Nam Nam, chúng ta đã chạm mặt nhau vào lúc đó." Tôn Hỉ Mai ở tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246210/chuong-630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.