Về phần ngày sau tìm quan hệ giúp Tiểu Mãn ở lại… Hứa Nam Nam cảm thấy độ khó hơi cao. Trong nhóm người về nông thôn trước kia không thiếu con cháu nhà cán bộ quan chức, chẳng phải cũng phải xuống nông thôn à. Những chuyện này cô đều suy xét cả rồi, nhưng lại không thể nói với Tiểu Mãn. Cô im lặng thật lâu rồi nói: "Được rồi, chị chỉ bàn thôi. Muốn học thì cứ tiếp tục học đi." Có thể học đến đâu thì học đến đấy. Cũng nên hết lòng trân trọng cơ hội học hành. Tiểu Mãn ngủ bên cạnh cô, dần dần híp mắt thiếp đi. Chỉ có điều mày nhăn lại, rõ ràng nặng nề tâm sự. Vào ngày thứ tư kể từ khi Lâm Thanh Bách lên đường, cuối cùng Hứa Nam Nam cũng nhận được cuộc gọi mà Lâm Thanh Bách gọi đến. Điện thoại gọi thẳng đến ủy ban mỏ, cả hầm mỏ cũng chỉ có một chiếc điện thoại đấy. Khi Hứa Nam Nam nghe Chu Phương báo tin, cô lập tức đứng dậy chạy đến ủy ban mỏ không chậm trễ một giây nào. "Anh Lâm, anh đến rồi à?" Hứa Nam Nam hỏi nhỏ. "Ừ, đến từ tối hôm qua. Em không cần lo lắng. Chuyện còn đang được xử lý, anh ở đây không tiện liên lạc thường xuyên với em. Em đừng nhớ mong, tuần sau là anh về rồi." Giọng nói của Lâm Thanh Bách ở đầu dây bên kia rất đỗi bình thường. Hứa Nam Nam thở phào nhẹ nhõm. Cô cũng biết bây giờ gọi điện thoại chuyển tiếp khá nhiều, không thể nói quá nhiều nên cũng không hỏi chuyện tài liệu qua điện thoại: "Em biết rồi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246202/chuong-622.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.