Kẻ có tiền mà, con trai nhà ai nuôi thế, đáng yêu làm sao. Hứa Nam Nam gửi một cái mặt cười qua. Lúc này mới đăng xuất. Buổi tối khi ăn cơm, trên mặt Hứa Nam Nam vẫn tràn đầy vẻ vui mừng. Bà Vu còn hỏi: "Sao hôm nay lại vui vẻ thế này?" "Không có gì ạ." Hứa Nam Nam cười tủm tỉm ăn cơm. Ông Vu thở dài: "Khi nào Tiểu Lâm về nhỉ, hai ngày qua không ai đánh cờ với ông, ông khó chịu cả người." Nghe ông Vu nói thế, bà Vu bực bội nói: "Đừng suốt ngày chỉ biết nghĩ đến đánh cờ, Tiểu Lâm là người trẻ tuổi, có khát vọng của riêng mình. Nào giống như ông vậy, ngày nào cũng rảnh rỗi ở nhà. Chẳng phải ông có bạn già ở phía xưởng à, sao không chơi với bọn họ?" Trước kia Vu Đông Lai là phó quản lý xưởng trong xưởng, thân thiết với những cán bộ, trước đây khi không có việc cũng sẽ tụ năm tụ ba đánh cờ tán gẫu chung với nhau. "Ôi bây giờ tìm bọn họ cũng khó, cả ngày bận tối tăm mặt mũi, bảo là dạo này xưởng bận học tập, còn nói tôi đến nghe giảng bài chung. Bà nói xem tuổi tôi đã cao rồi, còn học cái gì chứ?" Hứa Nam Nam nghe thế, hỏi: "Ông nội, có phải học về vấn đề tư tưởng chính trị không?" "Hình như thế, bảo là phía bên tỉnh lỵ gửi văn kiện xuống." Ông Vu cũng không biết rõ lắm, bây giờ ông không còn quan tâm mấy đến chuyện trong xưởng nữa. Thế hệ nào lo thế hệ ấy, nếu ông cứ thường xuyên chạy vào xưởng, phỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246201/chuong-621.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.