Lý Tĩnh lau nước mắt, quay người bước vào nhà. Hứa Kiến Sinh nghĩ một lúc, cảm thấy không thể nào mà cứ để mẹ vợ rời đi như vậy. Bà ấy đã lớn tuổi như vậy rồi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao. Vừa lúc định ra ngoài, Lý Tĩnh chạy ra: "Không được đi, đi làm gì chứ. Bà ấy đã chạy theo tiểu thư của nhà địa chủ, anh đuổi theo làm gì chứ. Anh còn muốn ở lại làm việc trên mỏ không?" Hứa Kiến Sinh đứng yên lại, quay đầu trừng mắt nhìn cô ta: "Lý Tĩnh, sao đến hôm nay tôi mới biết được cô đối xử nhẫn tâm với cha mẹ ruột mình như vậy chứ." Nói xong sải bước ra ngoài. Nhìn thấy hắn ta rời đi, Lý Tĩnh quay lại vào phòng khóc. Hứa Hồng đứng ngớ người ở trước cửa. Bà c*̣ đó là mẹ ruột của bác dâu? Nhưng anh Tùng chẳng phải gọi bà ấy là bà ngoại sao, vậy thì mối quan hệ của họ là gì chứ? Chẳng lẽ nào, gia đình nhà anh Tùng và bác dâu là họ hàng thân thích sao? Hơn nữa xem ra, bác dâu còn không biết bà ấy hiện giờ sống tốt như thế cơ. Nghĩ lại, chuyện này vẫn là không thể nói cho bác gái. Nếu như để cô ta biết, nhất định sẽ gạt mình sang một bên. Bên ngoài, Hứa Kiến Sinh đã đuổi kịp được thím Lý. "Thím ơi… Mẹ…" Hứa Kiến Sinh lắp bắp gọi một tiếng. Bao nhiêu năm qua mới gặp được mặt của mẹ vợ mình. Thím Lý nghe vậy thì có chút kích động, nhìn về phía Hứa Kiến Sinh: "Con là người tốt, con đối đãi tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245208/chuong-463.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.