Đứa trẻ Nam Nam ấy tự học, tham gia lớp học buổi tối, chỉ trong một học kỳ đã lấy được chứng chỉ chuyên ngành kế toán rồi. Đúng là đứa trẻ ấy đâu có được đi học. Nhưng còn Hồng Hồng, nó đi học bao nhiêu năm nay, muốn vật dụng học tập gì là c*̃ng nghĩ cách đổi vé công nghiệp để mua cho. Hiện giờ lại đưa ra bảng thành tích như vậy. Trong lòng Hứa Kiến Sinh cảm thấy khó chịu. Thậm chí những lời giáo viên ấy nói cứ quanh quẩn trong đầu hắn ta: "Tiếc cho Nam Nam, nếu như có thể được bồi dưỡng thì chuyện thi đại học chắc chắn không thành vấn đề." Đứa con gái ruột của hắn ta là nhân tài của việc học đại học, kết quả là hắn ta không nuôi dưỡng một ngày nào cả. Còn cháu gái là đứa mắc ngang không ra gì, hắn ta lại tốn nhiều công sức nuôi dưỡng như thế. "Năm nay nhất định phải cho tiểu Linh đi học." Lý Tĩnh nói: "Em biết, chỉ là lo lắng phía mẹ..." "Để tôi lo." Hứa Kiến Sinh kiên định nói. Đều là con của hắn ta, không lẽ nào mà Nam Nam và Tiểu Mãn học giỏi, Tiểu Linh lại kém cỏi được. Đứa con này hắn ta nhất định phải dạy dỗ thật tốt. Thấy thái độ của Hứa Kiến Sinh, Lý Tĩnh cũng không dám nói gì. Chỉ là trong lòng có chút lo lắng, nếu như Hứa Hồng phải về quê, sao còn có thể qua lại được với người nhà bên ủy ban huyện chứ. Chả nhẽ cứ từ bỏ như thế này sao? Nuôi dưỡng bao nhiêu năm, Mai Tử đã coi như là công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245207/chuong-462.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.