Nhiều nhất chỉ có nói chuyện tán gẫu với con gái nhà người ta thôi. Không có cách nào khác, người ta thích tìm cậu nói chuyện, cậu ta còn có thể từ chối sao? Trong số những cô gái cậu ta từng gặp, chỉ có cán sự Vu là không thích nói chuyện với cậu thôi. Lâm Thanh Bách quan sát cậu ta một lúc mới ném cuốn sách lên bàn. Phát ra một tiếng bộp. Chuyện này không tiện hỏi Thanh Tùng, chẳng lẽ đi hỏi Nam Nam sao? Chắc cô ấy c*̃ng sẽ ngại. Lẽ nào không quản sao? Không được, cô bé ấy còn nhỏ như vậy, anh không thể không giúp trông chừng được, lỡ như bị người ta lừa thì sao? Giống như cậu cảnh sát trẻ lần trước, nhìn đâu cũng thấy ổn, nhưng thật ra nếu nhìn kỹ thì chẳng thấy chỗ nào là tốt cả. Ngoài ra còn có người như Thanh Tùng, nhìn trông cũng khiến người ta ưa thích, nhưng có thể làm người yêu sao? Không thể! Hứa Nam Nam phát hiện Lâm Thanh Bách không đến đón cô liên tiếp hai ngày. Đây vốn là làm theo lời cô nói, nhưng khi không nhìn thấy người, cô lại cảm thấy có gì đó không ổn. Ngay cả khi đang làm việc trong mỏ, cô cũng cảm thấy lờ đờ không có tinh thần. Cô tự hỏi có phải lời mình nói ngày đó có quá trực tiếp không hoặc do mình không nói rõ với anh Lâm, khiến cho anh hiểu lầm mình nên giờ anh giận mất rồi. Cô càng nghĩ càng thấy giống. Ngày hôm đó lúc họ tách ra, anh cũng không nói câu nào. Có phải anh hơi nhỏ nhen rồi không. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245184/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.