Mới đi đến khúc giao đường thị trấn thì thấy Lâm Thanh Bách đang dắt xe đứng đợi bên đường. Mặt trời vẫn chưa lặn, cũng không biết anh đã đứng phơi nắng ở đấy bao lâu. Cũng không biết có phải do mấy lời vừa rồi của Lâm Thanh Tùng nói hay không, Hứa Nam Nam cứ cảm thấy bây giờ cô nhìn thấy anh Lâm không còn giống như lúc trước nữa. Trong lòng luôn cảm thấy mất tự nhiên. Lúc bước qua cũng không dám bước quá lớn. Lâm Thanh Bách ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô đi tới, trên mặt nở nụ cười, nhưng khi thấy dáng vẻ cô có chút gò bó khác bình thường thì anh khẽ mím môi. "Mấy ngày không gặp nên xa lạ rồi sao?" Lâm Thanh Bách cười nói. "Không phải..." Hứa Nam Nam nhìn anh, không biết nên nói cái gì. Lâm Thanh Bách cũng cảm thấy có gì đó không ổn, lên xe: "Mau lên xe đi." Hứa Nam Nam ngẫm nghĩ, sau đó ngồi lên. Chỉ là lần này cô cách Lâm Thanh Bách hơi xa một chút, không có túm lấy quần áo của anh như trước. Thấy Hứa Nam Nam đã ngồi xuống, Lâm Thanh Bách mới cong môi. Những ngày cô bé này không có ở đây, mỗi ngày sau khi tan tầm anh cứ cảm thấy thiếu cái gì đó. Đến bây giờ thì mới biết rằng đã đón người ta thành thói quen luôn rồi. Một ngày không đón thì cảm thấy khó chịu. Khi xe di chuyển thì cảm giác mát mẻ hơn rất nhiều. Từng cơn gió thổi đến, khắp nơi đều cảm thấy khoan khoái. Chỉ là cảm thấy như thiếu đi cái gì đó. Chẳng thấy cô bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245183/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.