"Tôi ăn ít lại. Nếu anh lại ngất xỉu, thì những phiếu lương thực quyên góp đó biết bao giờ mới có thể dùng chứ. Đừng để tới qua tháng sau quá hạn, sẽ trở thành giấy vụn mất." Các công nhân bên cạnh nhìn cán sự Ngô với ánh mắt rực lửa. Lương thực quyên góp rồi, khi nào có thể đến công đoàn đòi lương thực đây? Cảm nhận được ánh mắt của người khác, lúc này Ngô Kiếm mới nhớ ra chuyện này. Những phiếu lương thực vừa mới nhận được kia, xác thật vẫn chưa bắt đầu có hiệu lực thực tế. Điều này cũng bất lợi cho việc lôi kéo phiếu sau này. Ngô Kiếm cảm thấy Hứa Nam Nam đã nhắc nhở anh ta, tuy rằng sự việc lần này không thành công, nhưng đợi phiếu lương thực phát xong thì không cần ngất xỉu nữa, những người công nhân đó cũng sẽ ủng hộ cho anh ta. Anh ta nở nụ cười cảm kích: "Vậy thì tôi cảm ơn cán sự Vu nhiều nhé. Cô thấy đó, công đoàn của chúng tôi chắc chắn sẽ sớm làm chuyện thiết thực cho công nhân nhân c*̉a mỏ, để những phiếu lương thực đó có lợi ích thật sự." Hứa Nam Nam gật đầu đồng ý: "Được, mọi người đều đang chờ đấy, cán sự Ngô phải nắm chắc nhé." Nói xong thì bưng bát cơm của mình đi ra ngoài. Chu Phương cũng cầm bát cơm của mình đi theo sau, còn thỉnh thoảng quay đầu nhìn hai người bọn họ. Nhìn thấy mặt Ngô Kiếm đầy nước canh, người thì nhếch nhác, chị ấy khẽ cười. Không nghiêm trọng đến mức đấy chứ, làm cho bản thân trông thật tội nghiệp để giành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245143/chuong-398.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.