"Anh ấy bị đói đến ngất đấy, để tổ chức quyên góp lương thực cho hầm mỏ mà mấy ngày nay không được nghỉ ngơi, lúc này lại chưa ăn gì cả, thế làm sao mà chịu nổi được đây." Là giọng hét lên của Hứa Mai Tử. "Ôi chao, đói đến ngất đi sao, nhanh cho anh ta ăn gì đó đi." Có người nói ngay lập tức. Hứa Nam Nam và Chu Phương sững sờ. Chu Phương nhỏ giọng: "Không phải chứ, trưa hôm qua chị còn thấy anh ta lén ăn trứng gà đấy." Giả vờ. Hai người nhìn nhau. "Cán sự Vu, bên này có đồng chí đói đến ngất xỉu vì hầm mỏ, sao chị còn có thể tiếp tục ăn vậy?" Hứa Mai Tử đột nhiên hét lên với Hứa Nam Nam. Chị ta biết chuyện lần này Hứa Nam Nam cũng tham gia cuộc tuyển chọn công nhân viên tiên tiến. Hứa Nam Nam từng được biểu dương vài lần, lần này cũng có hy vọng, chị ta không muốn Ngô Kiếm bị Hứa Nam Nam chèn ép nên khi thấy Hứa Nam Nam ngồi ở bên kia, chị ta dứt khoát hét lên. Để cho mọi người thấy được sự máu lạnh vô tình của cô. Hứa Nam Nam cảm thấy mình đúng là ngồi không cũng trúng đạn. Vốn dĩ còn muốn ngồi xem Ngô Kiếm diễn kịch, bây giờ thì hay rồi, người ta không để cho cô xem. Được thôi, không cho xem nữa thì tôi cũng đến diễn thôi. Hứa Nam Nam vội vàng bưng bát đĩa trên bàn lên: "Ôi trời, cán sự Ngô bị làm sao vậy, tôi cũng vừa bị dọa sợ đấy. Người bị đói ngất không thể ăn được những món ăn khô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245142/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.