Hứa Nam Nam khó chịu trong lòng. Cái gì mà khóc vì tiêm chứ, vừa nãy mũi kim to c*m v** mông cô, cô cũng không rơi một giọt nước mắt nào. Cô chỉ đang khóc vì tiền của mình. Tên cậu Hai kia thế mà là tên đểu. Bình thường ăn nói như một người giàu có, kết quả lúc trả giá lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Bắt nạt cô không hiểu giá thị trường, rồi ra giá thấp như vậy. Nếu Cổ lỗ sĩ không hâm mộ ghen tị rồi tiết lộ tin tức, thì cô sẽ không biết mình đã lỗ nhiều tiền như vậy, cô chỉ kiếm được số lẻ! Cho dù phí tổn không cao, bán nhiều ít c*̃ng kiếm được lời. Nhưng bị người ta chặt chém mà như thể coi tiền như rác, cô cảm thấy bức bối trong lòng. Nhớ đến chuyện này, trán cô lập tức đau. Tim cũng đau. Lâm Thanh Bách thấy sắc mặt cô thay đổi liên tục, cho rằng cô nhớ đến chuyện tiêm đau nên sợ: "Đừng khó chịu, tôi nói cho em một tin tốt, chắc chắn em sẽ vui mừng." Hứa Nam Nam chớp chớp mắt: "Tin gì?" Lâm Thanh Bách đến gần cô rồi nhẹ giọng nói: "Sau này cảnh sát Tôn sẽ không tìm em nữa." Anh dựa rất gần, Hứa Nam Nam có thể cảm nhận được hơi nóng từ anh. Mặt cô không khỏi hơi nóng lên, may là Lâm Thanh Bách đã nhanh chóng tránh ra, cười tít mắt nhìn cô. Hứa Nam Nam kìm nén để không sờ lên khuôn mặt nóng bừng của mình: "Thật không? Sao anh ta lại từ bỏ vậy?" "Vụ án kia đã kết thúc, tôi đích thân qua nói chuyện."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245132/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.