Hứa Nam Nam không có khái niệm. Cô chưa bao giờ chơi những món hàng xa xỉ trong đời. Nếu là vàng bạc gì đó thì cô còn có thể ước lượng giá cả, nhưng đối với những thứ như ngọc bích, ngại quá, cô không có khái niệm này. Nhưng cô biết Cổ lỗ sĩ không thiếu tiền, lần nào cậu ta cũng bỏ mấy chục ngàn mười mấy ngàn ra để mua đồ mà không sợ hàng giả, thế là đủ biết người ta không quan trọng tiền bạc rồi. Bây giờ cậu ta tìm cô vì một cái mặt dây chuyền ngọc bích tám trăm tám mươi ngàn. Vậy chắc chắn cô đã bán lỗ to miếng ngọc đó. Người ta hời to mất rồi. Sọ não Hứa Nam Nam bắt đầu thấy đau. "Cậu nói thật xem tôi đã lỗ bao nhiêu đi. Cậu yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không mắc nợ, tôi chỉ muốn biết mình đã lỗ bao nhiêu thôi. Nếu còn muốn mua đồ cổ của tôi thì nói thật với tôi đi." Cô gửi một biểu tượng cảm xúc nổi giận sang. Ngay sau đó, có một tiếng khóc thét kinh thiên động địa vang lên từ trong phòng bệnh. Tiếng khóc vô cùng thảm thiết. Tiếng khóc làm cho lòng người khóc phát lạnh. Y tá chạy lộc cộc vào xem thì thấy cô gái vừa bị mình chích kim vào mông đang nằm trên giường gào khóc. Lâm Thanh Bách đang đến thăm những người chiến sĩ bị thương trong bộ ở bệnh viện, nghe thấy tiếng khóc thì nhíu mày, vốn dĩ đang chuẩn bị đi xuống cầu thang thì lại quẹo một đường chuyển hướng về phía phòng bệnh. Anh đi tới cửa, thấy y tá đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245131/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.