"Ả Ngô Tinh lần này đúng là ác giả ác báo. Hết lần này đến lần khác, nghĩ mọi người đều dễ bắt nạt chắc." Lúc ăn cơm ở nhà ăn, Chu Phương nói đầy kích động. Hứa Nam Nam đang ăn cơm, nói: "Gieo nhân nào gặt quả nấy." Nếu Ngô Tinh không phải cứ bám riết cô không chịu buông, chạy đi tố cáo cô, cô muốn đối phó Ngô Tinh còn phải nghĩ biện pháp đấy. Nhưng lần này Ngô Tinh dám tùy tiện tố cáo cô, có lẽ cũng bởi vì lần trước hại cô mà cô mà cô làm không phản kích chút nào. Cho nên Ngô Tinh nghĩ cô chỉ biết chịu đựng, sẽ không phản kích. Nghĩ rằng cho dù tố cáo không thành công thì cũng phá hủy được thanh danh của cô. Người mà, chính là luôn thích bắt nạt kẻ yếu như thế. "Loảng xoảng." Ba người đang ăn cơm, một đĩa bánh ngô được đặt đến trước mặt bọn họ, trên đĩa còn có chút thịt, đây chính là món mặn và món chính tốt nhất của nhà ăn ngày hôm nay. Hứa Nam Nam ngẩng đầu lên nhìn, Tương Lệ Lệ phụng phịu đứng bên cạnh. Cái đĩa kia chính là do cô ta ném tới. Chu Phương như gặp được kẻ thù: "Làm cái gì đấy?" Tương Lệ Lệ mím môi, trên mặt vẫn là vẻ mặt như cả thế giới đều nợ tiền cô ta: "Cho mấy người ăn đấy. Chuyện của con đê tiện Ngô Tinh kia coi như là thiếu nợ mấy cô." Sau khi biết Trương Lượng và Ngô Tinh vụng trộm với nhau, cô ta tức muốn chết, đánh thứ đê tiện kia đánh một trận, cuối cùng người ta chị bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243099/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.