Không cần Hứa Nam Nam nói nữa, năng lực tưởng tượng của mọi người được phát huy đến mức cao nhất. Mẹ ơi, hóa ra là vì chuyện chia nhà à. Bảo sao vị đồng chí nữ này tự nhiên phát điên xông đến ủy ban mỏ nói hươu nói vượn, hóa ra là vì không giúp cô ta, cho nên mới cố ý hãm hại người ta á. Cô ta xấu xa quá đi! Mọi người ở ủy ban mỏ đánh giá Ngô Tinh. Ngô Tinh bị người ta nhìn đến cả người chột dạ, đỏ mắt xua tay: "Không phải, tôi không nói dối, thực sự là tôi tận mắt nhìn thấy. Tôi không biết vì sao lại như vậy, nhưng dù sao tôi cũng là tận mắt nhìn thấy mà." Hứa Nam Nam cười gằn: "Cô nhìn thấy, vậy sao lại không gọi người đến." "Tôi, tôi..." Ngô Tinh không dám nói, cô ta không gọi người tới là bởi vì lúc đó cô ta không muốn làm vậy. Cảnh sát Tôn cũng nghiêm túc nhìn thẳng nữ công nhân trước mặt này: "Cô nên cảm thấy may mắn là chúng tôi không lập hồ sơ vụ án, bằng không cô chính là đang vu khống. Là phạm pháp đấy." "Tôi không vu khống... hu hu..." Ngô Tinh hoảng sợ không biết làm sao để phản bác lại, thế là trực tiếp bật khóc. Vì sao không chịu tin tưởng cô ta chứ. Những gì cô ta nói đều là thật mà, chính cô ta đã nhìn thấy Hứa Nam Nam đi vào rừng cây, vì sao lại không tin cô ta chứ. Nhìn thấy cô ta khóc, mặt mọi người đều đen lại. Loại người gì đây, tự mình đi hại người khác, cuối cùng còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243098/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.