Chu Phương ăn vạ níu lấy tay cô ấy. Đã như thế rồi, Hứa Nam Nam cũng không tiện nói gì nữa. Đồ đã mua rồi, không cho mang đến, cũng làm khó mấy người dì Chu. Lúc mấy người ra khỏi khu vực mỏ thì gặp ngay một người đèo một cô gái trên chiếc xe đạp phóng ngang qua bọn họ. Xe đạp phóng rất nhanh, mấy người chủ nhiệm Chu không kịp nhìn rõ là ai, nhưng Hứa Nam Nam thì nhìn thấy cô gái phía sau kia là Hứa Hồng. Hứa Hồng cũng đã nhìn thấy mấy người bọn họ. Thấy tay bọn họ xách đồ, đoán chừng là ra ngoài đi ăn. Nghĩ đến mình bị gò bó ở nhà, Hứa Nam Nam lại được cùng người khác ra ngoài ăn uống no say, trong lòng vô cùng khó chịu. Chị ta ngồi đằng sau xe vặn vẹo người, Lưu Hồng Quân đạp xe phía trước không nhịn được dừng lại. "Làm gì vậy?" Lưu Hồng Quân không vui nói. "Không có gì, tớ vừa mới thấy thứ sao chổi kia, tâm trạng không tốt." Hứa Hồng chu mỏ nói. Lưu Hồng Quân lập tức nhìn ngó hai bên: "Ở đâu, để tớ nhìn xem sao chổi nhà các cậu mặt mũi như thế nào." "Đi qua lâu rồi." Hứa Hồng hừ một tiếng. Cô không thể để cho Lưu Hồng Quân thấy Hứa Nam Nam được. Con nhỏ chết tiệt kia chẳng hiểu làm sao mà da dẻ càng ngày càng trắng, cũng có khí chất hẳn lên, giống như người xưa hay nói, mặt mũi ngày càng nảy nở. Với tính nết của Lưu Hồng Quân, nhỡ đâu vừa nhìn thấy đã thay lòng thì sao? "Rốt cuộc bao giờ cậu mới dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243047/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.