"Này, chị đừng vội." Hứa Nam Nam vội ngăn chị ấy lại. Thứ này không thể tùy tiện đeo lên. Nếu như đeo ra ngoài thì sẽ là đồng ý qua lại với đối phương. "Không phải em đổi ý đấy chứ?" Chu Phương bĩu môi cau mày nói. Hứa Nam Nam trợn mắt, mình đúng là làm người tốt không được đáp lại: "Đây không phải của em đâu, lúc vừa đi ra, cán sự Lý trong văn phòng bọn em nhờ em đưa cho chị." "Hả?" Chu Phương giật mình lập tức ném kẹp tóc lên mặt bàn. "Anh, anh ta tặng đồ cho chị làm gì, chị có quen biết gì với anh ta đâu." Vừa nói, mặt mũi cô dần đỏ ửng cả lên. Hứa Nam Nam không khỏi cảm thán, thời đại này thật là quá trong sáng. Tặng một cái kẹp tóc thì đã là bày tỏ tình yêu. Ở tương lai, đưa một chiếc nhẫn kim cương, cũng chưa chắc là yêu thật lòng. "Chị không nhận, em trả lại giúp chị." Chu Phương vùi đầu ăn cơm, không liếc kẹp tóc trên bàn lấy một cái nào nữa. "Thật sự không cần sao?" "Không cần!" Hứa Nam Nam giơ ngón tay cái với chị ấy. Mặc dù lát nữa lúc trả lại, còn phải đối mặt với gương mặt tổn thương tình cảm của Lý Vĩ Minh, nhưng mà so ra, tình cảm giữa cô với Chu Phương đương nhiên là tốt hơn. Chu Phương không tham vật chất mà giữ lại đồ của đàn ông đưa, đây là chuyện tốt. Buổi chiều lúc vào làm, cô len lén trả lại kẹp tóc cho Lý Vĩ Minh, tỏ ra thực sự rất xin lỗi. Đôi mắt Lý Vĩ Minh lập tức đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243046/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.