Đối với việc mình mang họ gì, cô cảm thấy sao cũng được, mấu chốt vẫn là bản tính. Nếu là người không có lương tâm, dù có cùng họ với vua chúa thì cũng vô dụng. Cứ trì hoãn như thế, cũng sắp đến giờ tan tầm, Hứa Nam Nam dứt khoát ra ngoài mua chút hạt dưa và mứt trái cây đem về, chia cho các đồng chí của bộ phận vật tư và ủy ban mỏ để cùng ăn, cũng coi như là một chuyện đáng chúc mừng. Hứa Kiến Sinh biết được tin này cũng là từ ủy ban mỏ. Khi hắn ta đến tìm lãnh đạo của ủy ban mỏ để thương lượng về chuyện phân phối lương thực thì nhìn thấy người của ủy ban mỏ đang ăn quà vặt, còn bàn tán về chuyện của Nam Nam. Bọn họ nói sau này không thể gọi Tiểu Hứa nữa rồi, phải gọi là Tiểu Vu. Hứa Kiến Sinh nghe mà như lọt vào sương mù, vẫn là Lý Thành Văn gọi hắn ta vào văn phòng, câu đầu tiên mà anh ấy nói là: "Về chuyện của đồng chí Hứa Nam Nam, tôi hi vọng anh đừng để nó ảnh hưởng đến việc công tác." Hứa Kiến Sinh có chút ngơ ngác: "Chuyện gì vậy?" "Anh không biết à?" Lúc này Lý Thành Văn cảm thấy hơi xấu hổ. Chuyện lớn như vậy, anh ấy cứ tưởng là Hứa Kiến Sinh đã biết, lo lắng Hứa Kiến Sinh sẽ đi tìm Hứa Nam Nam tính sổ, vì vậy mới gọi hắn ta tới làm công tác tư tưởng trước. Rốt cuộc vẫn là học trò của thầy, cũng coi như là sư muội nhà mình. Dù rằng ngoài sáng không thể chiếu cố, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243038/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.