Nhìn Hứa Nam Nam đi xa, cô ta giận đến mức muốn kéo người lại mắng mấy câu, lại lo lắng cho con trai và con gái, chỉ đành giậm chân và nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: "Cái đồ đáng chém ngàn đao, sớm muộn gì tao cũng cho mày đẹp mặt." Hứa Nam Nam về đến nhà, việc đầu tiên là đi tìm Vu Đông Lai thêm hộ khẩu cho Hứa Tiểu Mãn. Vu Đông Lai vẫn luôn ở nhà chờ Hứa Nam Nam về, mới sáng sớm bà c*̣ đã chờ không kịp thúc giục ông ấy đi xem Hứa Nam Nam có về không. Bản thân Vu Đông Lai cũng đã sang căn nhà đó nhìn thử mấy lượt. Lúc này rốt cuộc cũng nhìn thấy Hứa Nam Nam, Vu Đông Lai lập tức dẫn Hứa Nam Nam đi thêm hộ khẩu. Sau này Hứa Tiểu Mãn sẽ được gọi là Vu Tiểu Mãn. "Nếu như không quen thì vẫn cứ gọi như trước kia, trên hộ khẩu không viết sai là được." Vu Đông Lai lo lắng hai đứa nhỏ chưa quen, trước tiên cứ gọi như cũ vậy. Buổi trưa, Tiểu Mãn trở về ăn cơm, cô bé nhìn quyển sổ hộ khẩu rồi không ngừng hấp hấp cái mũi. "Ông nội, bà nội." Cô bé thẹn thùng mở miệng gọi ông bà. "Ừ." Hai ông bà đáp lại ngay. Bà Vu không ngừng lau nước mắt. Đến tận lúc này bà ấy mới thực sự tin mình đã có cháu gái nội rồi. Sau khi ăn cơm xong, bà Vu lại thúc giục Hứa Nam Nam nhanh chuyển hộ khẩu sang đây. Nhưng về phần lương thực thì không cần chuyển, cứ ở trên mỏ, mấy bữa trưa sau này sẽ ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243037/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.