Vu Đông Lai xua tay: "Không sao, con người cô ta là như vậy, suốt mấy năm nay cứ luôn nhìn chằm chằm căn nhà đó. Nam Nam à, ông nói thật với cháu, người nhìn chằm chằm căn nhà đó không chỉ có một Lý Kim Hoa vừa nãy, ai c*̃ng nhìn chằm chằm cả đấy. Đều muốn ở trong ngôi nhà rộng rãi đó." Hứa Nam Nam biết sự thật về sự khan hiếm nhà cửa ở thị trấn bây giờ, một đại gia đình ở trong một gian phòng, chỉ kéo một cái rèm, ba đời ở chung một phòng c*̃ng có nữa. Cho nên lúc đầu cô nhìn thấy căn nhà Vu Đông Lai cho mình thì mới vui mừng như thế. Cô thích căn nhà rộng rãi, sạch sẽ, cô không muốn chen chúc với nhiều người. Thấy Hứa Nam Nam không nói chuyện, bà Vu tưởng cô bị dọa sợ hãi, cười nói: "Đừng nghe lời hù dọa c*̉a ông ấy, những người đó có muốn cũng vô dụng. Căn nhà này c*̉a ông bà hồi đó là do chủ tịch huyện nói cho phép giữ lại. Không ai có thể cướp được." Trên thật tế, căn nhà này theo lý là phải tịch thu thành c*̉a công, dù sao hai vợ chồng nhà họ Vu lúc đó còn làm công nhân ở xưởng, xưởng c*̃ng sắp xếp nhà cửa để ở, căn nhà đó hoàn toàn không cần dùng đến. Nhưng năm đó, con trai hai người vẫn còn, bọn họ muốn giữ lại cho con trai sau này kết hôn. Có con trai đi lính, hơn nữa còn là sĩ quan, nhiều ít c*̃ng phải chăm sóc quan tâm đôi chút. Sau này, con trai hai người hy sinh, huyện muốn thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242983/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.