"Hừ, tôi ở c*̀ng một đơn vị với ông Vu, có tình cảm qua lại nhiều năm. Con người ông Vu thành thật, chắc chắn là các người đã lừa gạt ông ấy. Tôi nói cho các người biết, căn nhà này không thể cho các người ở, sao ông Vu sẽ cho các người vào ở chứ?" "Nếu thím không tin thì đi hỏi ông Vu đi ạ. Chúng cháu muốn đi ra, phải khóa cửa, thím có đi không?" Hứa Nam Nam lười phải nói chuyện với người như vậy. Nếu bà ta có thái độ tốt chút thì cô còn có thể giải thích rõ chút. Nhưng bộ dạng bà ta khó chịu hệt như là cô cướp nhà c*̉a bọn họ vậy. Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn đi ra ngoài, người phụ nữ cũng vội vàng đi ra ngoài, vừa đi vừa truy hỏi: "Đừng có đi, nói cho rõ, nhà này sao lại cho các người ở. Căn nhà lớn thế này, nhà các ngươi có bao nhiêu người." "Thím à, thím muốn điều tra hộ khẩu à, đây không phải là việc c*̉a cảnh sát sao?" Hứa Nam Nam đáp lại một tiếng không mặn không nhạt rồi trực tiếp khép cửa khóa cạch lại một tiếng. "Tiểu Mãn, chúng ta đi thôi." Nói xong thì lôi kéo Hứa Tiểu Mãn Mãn đi thẳng về phía hầm mỏ. Người phụ nữ tức giận đi theo vài bước rồi đột nhiên dừng lại, sau đó rẽ vào một góc, đi đến nhà Vu Đông Lai. Hứa Nam Nam đi được nửa đường, cảm thấy chuyện này có chút không yên tâm, thế là quyết định vẫn nên đi tìm Vu Đông Lai nói về chuyện này. Mới đi đến cổng sân đã nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242982/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.