"Ông Vu ơi, căn nhà tốt thế này, thật để cho bọn cháu vào ở ạ?" Hứa Nam Nam có phần không tin nổi vào vận may c*̉a mình. "Nếu cháu thích, về ông sẽ nói với bà Vu c*̉a cháu. Bà ấy c*̃ng sẽ đồng ý thôi." "Bao nhiêu tiền thế ông ạ?" Hứa Nam Nam bắt đ** t*́nh toán, e rằng tiền mặt không đủ. "Bà Vu nói có thể dùng đồ để đổi lấy nhà, cháu có thể dùng đồ vật để thanh toán không ạ?" "Bọn ông không thiếu tiền, cứ dùng thuốc bổ cho bà Vu c*̉a cháu để trả đi. Cháu c*̃ng đừng tìm người khác để bán đồ nữa, cháu còn trẻ, chuyện này không thể làm, tốt nhất là đừng làm." Vu Đông Lai chân thành khuyên nhủ cô. Hứa Nam Nam lập tức sảng khoái đáp: "Sau này thuốc bổ c*̉a bà Vu để cháu lo, cháu kham được." Nói xong, lại nghĩ đến nguồn gốc của căn nhà, cô cúi mình với Vu Đông Lai, nói: "Ông Vu, ông yên tâm đi ạ, cháu nhất định sẽ gìn giữ ngôi nhà này thật tốt ạ." Chuyện ngôi nhà cứ thế được quyết định, nhưng vấn đề sang tên căn nhà thì vẫn phải đợi đến đầu năm khi Hứa Nam Nam được nhận vào hầm mỏ làm việc chính thức thì mới bàn lại. Ông Vu và bà Vu rốt cuộc vẫn không tiện nói ra chuyện để hai đứa trẻ thắp hương cho họ sau này. "Nam Nam còn nhỏ, đừng dọa con bé. Chúng ta chờ thêm một khoảng thời gian nữa đã." Bà nội Vu tự xoa dịu bản thân, đồng thời cũng xoa dịu Vu Đông Lai. Chuyến đi này thế mà giải quyết xong vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242927/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.