Còn chuyện mua một căn nhà lớn thì cô không gấp. Có hiểu rõ về hướng đi tương lai của lịch sử, sau này cô sẽ luôn có thể mua một ngôi nhà lớn để ở. "Yêu cầu c*̉a cháu không cao, bà và ông Vu có thể sắp xếp một chỗ cho cháu." Bà Vu khẽ cười nói, sau đó liếc nhìn Vu Đông Lai đang ngồi bên giường. Vu Đông Lai đứng lên: "Ông dẫn cháu đi xem thử nhà cửa trước đã rồi hẵng bàn sau." Hứa Nam Nam sửng sốt: "Ông bà sắp xếp nhà cho cháu ạ?" Cô không phải đang nằm mơ đấy chứ, cô đã không còn trông chừ Vu Đông Lai giúp đỡ cô nữa rồi, không ngờ bọn họ không chỉ giúp cô mà còn giúp cô đến c*̀ng. Bà Vu nói: "Nhà c*̉a mình, cháu xem trước đi rồi bàn sau." Lúc bà đang nói thì Vu Đông Lai đã cầm chìa khóa bước ra ngoài. Lúc này Hứa Nam Nam mới phản ứng kịp, nói cảm ơn bà Vu một tiếng rồi lập tức đi theo. Ngôi nhà cách không xa ngôi nhà Vu Đông Lai đang ở. Là căn nhà hai người mua lúc còn trẻ. Lúc ấy con trai c*̃ng đã lớn, bọn họ chuẩn bị cho con trai lấy vợ rồi ở. Bà Vu lo rằng mình sau này lớn tuổi, trở nên lải nhải phiền phức, sẽ làm con dâu khó chịu. Thế nên dứt khoát chuẩn bị sẵn một căn nhà để sau này hai người ở riêng. Đương nhiên, lúc ấy bà ấy cũng không ngờ rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ có con dâu. Căn nhà ấy là nhà một tầng, nhưng có một cái sân nhỏ. Trong sân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242926/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.