Trong thôn làng bàn bạc một phen, cũng cảm thấy không phù hợp với cơ chế khuyến khích, cho nên chuẩn bị hủy bỏ phần lương thực được chia của Lý Tĩnh và cháu gái lớn Hứa Hồng. Hứa Mai Tử và hai đứa cháu trai của nhà họ Hứa có thể tiếp tục chia. Hứa Căn Sinh vừa tuyên bố chuyện này, sắc mặt của người nhà họ Hứa đều trở nên vô cùng khó coi. Lý Tĩnh kêu lên: "Sao lại không thể chia lương thực cho tôi. Tôi cũng là người trong thôn mà. Trong thành phố không cho tôi ăn lương thực cung cấp, sao trong thôn cũng không cho tôi ăn." Có một bác gái rất thẳng thắn nói: "Cô ở trong thành phố sông yên vui sung sướng, còn muốn chúng tôi nuôi cô à, sao chuyện tốt nào cũng tới trên đầu cô vậy." Những lời này coi như là nói ra tiếng lòng của rất nhiều người. Mọi người nhao nhao hùa theo. "Đúng vậy, tôi cảm thấy việc này rất công bằng, mẹ tôi đã sắp bảy mươi tuổi rồi, mỗi ngày còn tan làm đó." "Trên đội chia lương thực theo đầu người, đó là vì để chăm sóc cho trẻ con và người già, Lý Tĩnh này tuổi tác bao lớn đâu, cũng trà trộn vào trong đó ăn không ngồi rồi." "Nếu như đã như vậy thì chúng ta đều không làm việc nữa, đợi trong đội chia lương thực thôi, dù sao cũng không chết đói, cũng không cần phải làm việc." "Hứa Đại Ngốc ở trong thôn còn ra đồng làm việc kia kìa." Hứa Đại Ngốc là người làm biếng có tiếng trong thôn, mỗi tháng số lần đi làm không nhiều, khiến cho người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242882/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.