Biết cô ta nói ra những lời này, những người khác trong thôn đều vui vẻ. Có người nhịn không được nói: "Ây da, tôi nói này Lý Tĩnh, sao nhà họ Hứa các người còn không biết xấu hổ hơn người kia thế. Người làm bà nội trộm đồ của cháu gái cũng thôi đi, người làm mẹ như cô còn cướp. Con bé nuôi cô, thì cô cũng phải nuôi con bé chứ. Nam Nam còn chưa đủ mười sáu tuổi nữa, một đứa trẻ, cô hy vọng con bé nuôi cô, sao cô lại có phúc như vậy chứ." Hứa Căn Sinh cũng không nói nên lời với những lời này của Lý Tĩnh. Bình thường Lý Tĩnh rất ít khi trở về thôn, trở về cũng không nói chuyện với ai, một bộ dạng người lạ chớ lại gần, cũng chẳng ai biết Lý Tĩnh lại có tính tình như vậy. Hắn ta cũng không nói đạo lý với Lý Tĩnh nữa, trực tiếp kêu ông Hứa ở trong đám người: "Chú Cửu, chuyện này chú thấy nên xử lý thế nào, giấy cam đoan kia của Kiến Sinh người trong làng đều biết cả, đây là muốn hủy bỏ sao?" Ông Hứa vẫn luôn đứng đằng sau đám người, mặc kệ chuyện của Lý Tĩnh. Dù sao nếu như làm được thì trong nhà sẽ có nhiều lương thực hơn, làm không được cũng không đáng ngại gì. Bây giờ nghe thấy Hứa Căn Sinh điểm mặt gọi tên, đột nhiên cảm thấy mất mặt, bước ra trừng mắt nhìn Lý Tĩnh: "Làm cái gì vậy hả, còn sợ không đủ ồn ào sao." "Cha, con cũng là…" Lý Tĩnh vội vàng giải thích, ông Hứa cũng không nói chuyện với cô ta, quát: "Đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242881/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.