Nghe mọi người đều quở trách Hứa Nam Nam, Tống Quế Hoa nóng nảy: "Sao lại lỗi của Nam Nam? Rõ ràng là bà cụ làm chuyện xấu." "Nhưng đó là bà của Nam Nam, đều là người một nhà, lấy đồ cũng không thể nói là trộm." Có người tiếp lời. Hứa Nam Nam cười giễu cợt: "Đã tách ra rồi, còn không nằm cùng hộ khẩu, bà ta lấy đồ của cháu không được xem là trộm? Thôn họ Hứa chúng ta có cùng tổ tiên, vậy thôn họ Hứa cũng là người một nhà. Sau này cháu không kiếm sống nữa, không có đồ ăn thì đến nhà các thím lấy, không có tiền tiêu thì cũng đi lấy, như vậy được không? Nếu mọi người đồng ý, thì cháu có thể suy nghĩ. Ý kiến này thật sự không tệ, sau này cháu và Tiểu Mãn không cần lo nữa. Nhà ai có đồ ăn ngon, chúng cháu sẽ đi ăn, có quần áo đẹp thì đi lấy. Còn có thể đi học, không cần làm việc nữa. Dù sao cũng cùng tổ tiên, đều là người một nhà, nên sẽ không so đo những chuyện này." Mấy người theo Lưu Xảo qua đây còn muốn khuyên tiếp, kết quả nghe lời này của Hứa Nam Nam thì ngẩn người, cũng không có ai tiếp lời được. Tùy tiện đến nhà lấy? Thật sự là lộn xộn. Những năm trước đây công xã ăn cơm tập thể, mỗi nhà đều có chút tài sản riêng, bây giờ dựa vào công điểm để phát lương thực và tiền, vẫn có phân biệt giàu nghèo. Nếu ai cũng có thể lấy đồ linh tinh, sau này còn có ai làm việc. Mấy thím không thể phản bác, đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242859/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.