Ông Hứa nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chuyện này đều do cháu gái nhà mình, chỉ cần cô nói là đồ nhà mình thì bà cụ sẽ không sao. "Đi tìm nhỏ Hai, bảo nó đến hương lý đón bà nó về." Ông Hứa lập tức quyết định. "Đúng, phải để nó đi, chuyện này do nó gây ra. Con nhỏ này thật xấu xa, lại đi tố cáo bà nó, quên mất tổ tông rồi." Hứa Kiến Hải tức giận nói, trong lòng càng giận vợ mình gây chuyện. Nếu không phải cô ta xúi bẩy bà cụ đi lấy đồ, thì sẽ không xảy ra chuyện hôm nay. Sao vợ mình lại thiển cận như vậy? Giận thì giận, dù sao cũng là vợ mình, nếu thật sự xảy ra chuyện thì mình cũng không chiếm được lợi gì. Nghĩ đến tình hình của Hứa Nam Nam không giống với trước đây, thích nhẹ nhàng không thích cứng rắn, ông Hứa bảo dâu ba Lưu Xảo đi tìm Hứa Nam Nam nói vài lời trước, để cô chủ động đến hương lý đón bà cụ. "Nói với con nhỏ đó, chỉ cần nó chịu đón bà nó về, nhà ông Hứa cũng đồng ý cho nó quay lại, tôi cũng không truy cứu chuyện trước đây nữa." Ông Hứa cắn răng nói. Ông ta sống đến từng tuổi này, vẫn chưa từng thấy cháu gái tố cáo bà nội, thật sự là quá bất hiếu. Nếu sau này đứa cháu này quay lại, ông ta sẽ gả cô ra ngoài ngay, gả xa xa, tìm một nhà có thể quản lý được cô. Lưu Xảo không muốn đi, cảm thấy bà cụ và Trương Thúy Cầm quá giỏi gây chuyện, mỗi lần đều để cô ta chùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242858/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.