"Học sinh? Vậy trước kia ông ấy là thầy giáo sao?" Hứa Nam Nam kinh ngạc nói. "Cái đó thì ai biết được, dù sao thì có văn hóa cũng vô dụng, phàn tử xấu thì không thể tốt đẹp được, ông ấy đến đây lâu như vậy rồi, không một ai bằng lòng tiếp xúc với ông ấy. Cháu cũng đừng tiếp xúc nhiều với ông ấy, sau này có cơ hội, thím sẽ bảo chú cháu tìm cho cháu một công việc tốt hơn." Hứa Nam Nam gật đầu: "Thím, thím thật tốt." Những lời này lại là lời thật lòng. Mặc dù Lưu Đại Hồng chỉ giúp đỡ vì lợi ích của cô ta, nhưng mà người ta quả thật cũng là thật lòng. Biết được quá khứ của Hạ Thu Sinh, Hứa Nam Nam càng không ghét bỏ ông ấy, mà lại cảm thấy rất đáng tiếc. Cũng là thời đại này mới có những chuyện thế này, nếu như ở quá khứ, Hạ Thu Sinh đã là thành phần trí thức cao cấp. Trong lòng tiếc nuối thì tiếc nuối, cô cũng chẳng có cách nào chống lại thời đại này. Hiện giờ bản thân cô còn đang giãy giụa trong đó mà. Hứa Nam Nam nghĩ rằng sau khi về nhà, bà Hứa chắc chắn lại làm loạn, không ngờ tới buổi tối trở về nhà, vậy mà bà Hứa không hề làm ầm ĩ, ngược lại bà mối lại đến nhà một lần, nghe nói hôn sự không thành thì liền nổi giận với bà Hứa. Cuối cùng cũng không biết nhận được thứ đồ tốt gì, mà lại vui vẻ rời đi. "sau này mày đừng hối hận là được." Bà Hứa nham hiểm nhìn Hứa Nam Nam một cái. "Ha ha."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242820/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.