Mặc dù mọi việc đã lắng xuống, nhưng Hứa Nam Nam vẫn đi đến nhà Hứa Căn Sinh một chuyến nói cảm ơn, lần này cũng chẳng có thứ gì tốt để cho, chỉ là nói lời cảm ơn suông. Cô vẫn hiểu được đạo lý tế thủy trường lưu, nếu như cho nhiều, nuôi lớn lòng tham của người ta thì không tốt. Thứ gọi là lòng người chính là thứ khó nắm giữ nhất. May mà Hứa Căn Sinh cũng là một người không ghi thù, vả lại bà Hứa là bà Hứa, hắn ta không đến nỗi tính toán chuyện này lên người Hứa Nam Nam. Dù nói thế nào đi nữa thì đây cũng là một đứa trẻ đáng thương. Hắn ta không giúp đỡ được nhiều, cũng không đến nỗi đi ghét một đứa trẻ. Nhưng Lưu Đại Hồng lại vỗ ngực bảo đảm, sau này có khó khăn gì thì cứ đến tìm bọn họ, có vẻ bọn họ không sợ bà Hứa đến gây chuyện. Đối với những lời này, đương nhiên Hứa Nam Nam cũng chỉ lắng nghe mà thôi. Nếu như thật sự chuyện gì cũng đều đến tìm Hứa Căn Sinh, chỉ e là về sau con đường này khó bề đi được. Hiểu thì hiểu, nhưng ngoài miệng vẫn ngại ngùng cười nói: "Sau này chuyện cháu thật sự cần làm phiền đến chú Kiến Sinh không ít đâu ạ, mấy người lãnh đạo ở hầm mỏ của cha con, bảo con mỗi tháng đều phải đến hầm mỏ trình diện, chuyện này cha và mẹ con họ đều biết cả rồi, cho nên sau này đều phải đến tìm chú Căn Sinh viết thư giới thiệu." Nghe đến chuyện này, Lưu Đại Hồng hăng hái: "Cháu còn quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242819/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.