"Này, ngươi làm sao đó!?" Thác Bảo Bình lớn tiếng hỏi, bắt lấy hai cánh tay đang gãi cổ bản thân tới đỏ bừng như sắp tróc da của Tư Đồ Song Tử.
"Ngứa... Ngứa! Tránh ra!" Đại não Tư Đồ Song Tử gần như không còn suy nghĩ được gì, cơn ngứa này chi chích chi chích, không ngừng nhói lên như có ngàn mũi kim đâm xuống từng tấc da của hắn.
Tư Đồ Song Tử quát lên, muốn vùng khỏi Thác Bảo Bình. Thác Bảo Bình thấy hắn khó chịu tới rướm mồ hôi, có chút thất kinh, nhưng tay vẫn giữ chặt: "Ngươi vừa uống cái gì? Mau nói, ta đưa ngươi đi tìm đại phu."
Tư Đồ Song Tử hé miệng nửa ngày cũng chỉ nói được chữ ngứa, thần trí dường đã đóng băng tới nơi, hai mắt bắt đầu dại ra, hắn như dùng hết sức bình sinh quẫy đạp tránh khỏi xiềng xích của Thác Bảo Bình. Hắn thấy da hắn rất ngứa, rất nóng, như muốn bong lên.
Thác Nhân Mã ở một bên cũng cuống quýt, dậm chân với Lư Kim Ngưu thản nhiên ngồi một bên: "Ai da ngươi làm gì đó! Nhanh giúp ta đi tìm đại phu! Hắn sắp điên luôn rồi kìa."
Chân mày Lư Kim Ngưu khẽ động: "Thí chủ, làm sao bần tăng biết đại phu ở đâu mà tìm?"
Thác Nhân Mã vò đầu: "A! Ta cũng điên rồi! Tự nhiên đi kêu ngươi làm gì chứ!?"
"Nhị gia...a...a! Ta tới đây!"
Một giọng nói oanh liệt vọng tới, Thác Bảo Bình chỉ kịp ngẩng đầu, một bóng đen đã lao thẳng từ cửa sổ vào, không kịp dừng lại trực tiếp ngã nhào vào người hắn và Tư Đồ Song Tử.
Bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhi-thuyet-nhan-sinh/567287/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.