Người Rắn hơi ngẩn người nhìn Trần Tuấn Nam, một lúc lâu sau, thăm dò nói:
“Cả ngọn núi cùng làm lính truyền tin…? Câu này là câu trả lời của ngươi sao…?”
Trần Tuấn Nam: “Có thể không?”
“Ta không chắc.” Người Rắn nói, “Vì nghe ngươi nói cứ như đang đặt câu hỏi, không giống đưa ra câu trả lời. Nếu chắc chắn muốn trả lời như vậy… ngươi có thể nói rõ hơn.”
Trần Tuấn Nam vốn định giải thích vài câu, nhưng nghĩ kỹ lại, Người Rắn căn bản không biết đáp án của câu hỏi này, vậy cách tốt nhất là lúc này cố gắng hết sức lừa gạt đối phương, khiến đối phương tin vào lời mình nói.
Vì vậy, tiếp theo không thể “nói rõ”, mà phải “nói bừa”.
“Ta nghĩ là thế này…” Trần Tuấn Nam nói, “Trong câu hỏi của ngươi, về lý thuyết, lính truyền tin có thể liều chết đến ngọn núi thứ hai, điều này cho thấy xác suất tử vong và xác suất sống sót gần như nhau, ít nhất là năm mươi năm mươi, vì vậy tất cả mọi người trên ngọn núi ngay lập tức phân tán, mỗi người đều được coi là lính truyền tin chọn đủ mọi loại đường đi đến các ngọn núi khác, có thể bảo toàn một nửa binh lực một cách tuyệt đối.”
“Không… ngươi đợi đã.” Người Rắn bị Trần Tuấn Nam làm cho hơi ngớ người, “Là tính như vậy sao? Tình huống của ngươi quá lý tưởng rồi đó?”
“Cái gì?” Trần Tuấn Nam chớp mắt, “Tình huống của ta lý tưởng? Ồ, hai ngọn núi của ngươi không nhìn thấy khói báo hiệu cũng không gọi điện thoại được, bị một đám người bao vây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234198/chuong-1051.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.