Thiên Long cảm thấy khí chất của Tề Hạ đang mạnh lên.
Còn suy nghĩ của chính mình lúc này lại trở nên bế tắc, thậm chí khó mà suy nghĩ được.
“Không ổn…”
Thiên Long biết rằng “giấc mơ” này rất có thể đã bị Tề Hạ kiểm soát.
“Ngươi rõ ràng có thể trực tiếp hiện thân giết ta, hoặc dùng cách trực tiếp hơn để đánh bại ta.” Tề Hạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn tiếp tục hỏi, “Tại sao lại cứ phải vào trong giấc mơ của ta?”
Thiên Long nhìn quanh, khóa chặt hướng cửa sổ, sau đó vươn tay phải vận khí, rồi đột nhiên vung một chưởng.
Luồng chưởng phong khổng lồ bay về phía tấm kính cửa sổ, sau khi phát ra âm thanh chói tai, nó chỉ tạo ra một vết nứt nhỏ trên tấm kính.
Chỉ vài giây sau, vết nứt do chưởng phong gây ra nhanh chóng biến mất, tấm kính cũng trở lại nguyên trạng.
“Phòng tuyến tâm lý thật kiên cố…” Thiên Long thầm nghĩ.
“Vậy là ngươi vẫn lừa ta.” Nụ cười lạnh của Tề Hạ dần hiện lên khóe môi, “Thiên Long, ngươi đang sợ ta?”
“Bạch Dương, ngươi đừng ép ta nữa, nếu ở đây liều mạng đến mức cá chết lưới rách, ngươi sẽ bị mắc kẹt ở đây cả đời.” Thiên Long nói.
“Thú vị thật, ngươi vào trong giấc mơ của ta, lại nói là ta đang ép ngươi.”
Tề Hạ đứng dậy, chiếc ghế dưới thân hắn lập tức hóa thành tro bụi.
“Vậy ta ép ngươi thì sao?” Hắn cười lạnh hỏi, “Thiên Long, chẳng lẽ ngươi bị mắc kẹt rồi sao? Tại sao không hiện thân giết ta? Tại sao chỉ có suy nghĩ bay vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233767/chuong-620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.