Tề Hạ nghe xong liền đưa tay nhéo đùi mình.
Rất đau, nhưng không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
“Vô ích thôi.” Thiên Long nói, “Ngươi đã quá lâu không được nghỉ ngơi rồi, lần này ngươi làm sao có thể tỉnh lại đây?”
“Ta không thể thua ngươi ở đây.” Tề Hạ nói.
“Cho dù mỗi mười ngày ngươi có thể hồi sinh, nhưng bộ não không thể lừa dối cơ thể.” Thiên Long hơi quay mặt đi, dùng khuôn mặt phẳng lì đó nhìn Tề Hạ, “Ngươi không cần nghỉ ngơi, nhưng nó cần.”
“Thiên Long, ngươi muốn giết ta ở đây sao?”
“Không, ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ lo lắng cho cơ thể của ngươi thôi.” Thiên Long thản nhiên trả lời, “Bạch Dương, chúng ta hãy nói chuyện đàng hoàng đi?”
Tề Hạ cau mày nhìn con quái vật trước mặt rất lâu, cuối cùng mới mở miệng hỏi: “Ngươi muốn nói chuyện gì?”
“Nói về ‘tương lai’.” Thiên Long nói, “Cơ hội hiếm có, ở đây không có ai khác, chỉ có ngươi và ta, chúng ta không bằng hãy cùng nhau tưởng tượng về ‘tương lai’?”
“Không, ta không muốn nói chuyện ‘tương lai’ với ngươi.” Tề Hạ từ từ đi đến bên bàn, kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, “Ta muốn nói chuyện ‘quá khứ’ với ngươi.”
“Chuyện quá khứ đã qua rồi.” Thiên Long đưa tay lau miệng dù không nhìn thấy, “Bạch Dương, ngươi hẳn phải biết… hai chúng ta cứ đấu đá mãi, ai cũng không thể có kết cục tốt đẹp, cho dù ngươi có vắt óc nghĩ đủ mọi cách, cuối cùng có thể giết được ta, chính ngươi sẽ làm sao đây?”
“Ta sẽ trở về quá khứ.” Tề Hạ trả lời, “Khi mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233766/chuong-619.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.