Ngày trôi qua ngày anh và cô đã sống với nhau hơn sáu tháng. Mọi thứ đối với Lục Nhiên quá nhanh và quá đột ngột, nhưng cô đâu biết được rằng ác mộng chỉ sắp bắt đầu.
………………
Trong thư phòng……
*Reng*reng*reng*
Bạch Thái Lăng đang làm việc thì nhíu mày nhìn vào điện thoại đang nằm trên bàn kế mình.
- " Số lạ sao?" Bạch Thái Lăng thầm nghĩ nhưng anh vẫn nhấc máy lên nghe
- 📲 Alo?
- 📲~ Lăng Lăng à~ Em đi mới sáu tháng mà anh không còn nhớ người ta nữa sao?~ Giọng dẹo của Quỳnh Trân vang lên
- 📲 Quỳnh Trân sao? Đương nhiên là anh nhớ em chứ! Giọng anh nhẹ nhàng nói.
- 📲 ~Ưm.……Lăng à~ Ngày mai anh tới sân bay đón em nhé!~
- 📲Tí em đưa anh lịch của chuyến bay đi, anh sẽ sắp xếp công việc rồi tới đón em nha!
- 📲Oke anh yêu! Thôi em cúp máy đây nha! Moa!!! Nói xong Quỳnh Trân cúp máy.
Còn bên phía anh, Bạch Thái Lăng trầm ngâm suy nghĩ, anh có một cảm giác gì đó rất lo. * Là anh đang lo Lục Nhiên sẽ biết sao? Sẽ không bao giờ có dụ đó đâu!*
Bạch Thái Lăng chẳng biết mình đang bị gì. Anh liền thoát ra khỏi dòng suy nghĩ ấy và tiếp tục làm việc.
*Cạch*
- Anh uống sữa đi nè! Lục Nhiên bước vào đặt ly sữa ấm lên bàn cho anh.
Có thể nói chỉ mới sáu tháng mà cái gì cô cũng làm cho Thái Lăng, anh cũng đã quen dần với cuộc sống có người chăm sóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2896001/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.