Lục Nhiên cùng Lăng Kiêu chơi rất nhiều trò chơi khác nhau nhưng chỉ toàn những trò nhẹ nhàng nên làm cho Tiểu Kiêu rất nhanh đã mau chán.
- Mẹ Nhiên ơi! Con muốn chơi trò tàu lượn siêu tốc đằng kia! Nói rồi Lăng Kiêu chỉ tay vào chiếc tàu lửa siêu tốc đang có nhiều người ngồi trên đó hò hét vì tốc độ nhanh chóng của nó.
- Con không được chơi những trò nguy hiểm như thế này! Để mẹ dẫn con đi chơi những trò khác có được không? Vì nó quá cao và quá nguy hiểm nên Lục Nhiên không thể cho Lăng Kiêu chơi những trò này.
Lăng Kiêu nghe mẹ mình không đồng ý nên buồn bã và chẳng muốn chơi cái gì nữa. Bạch Thái Lăng đứng đằng sau thấy vậy nên liền cúi xuống bồng Tiểu Kiêu lên rồi nói:" Êy.....Hay chú và con cùng chơi trò đó nha!" Nói rồi anh chỉ vào tàu lượn siêu tốc.
- Dạ được ah! Lăng Kiêu vui vẻ nói.
- Nè ai cho anh dẫn con tôi đi hả? Lục Nhiên tức giận nói lớn nhưng dường như Bạch Thái Lăng để ngoài tai lời của cô mà cùng Lăng Kiêu chạy lại phía tàu lượn siêu tốc.
.............
- Mọi người thắt chặt dây an toàn vào hết chưa? nhân viên của tàu lượn siêu tốc nói lớn rồi đi kiểm tra từng người một.
- Mẹ à chắc chắn rất là vui ah! Lăng Kiêu ngồi sau khều lên vai mẹ mình rồi vui vẻ nói.
Bạch Thái Lăng ngồi kế Lăng Kiêu cũng vui vẻ cười, đúng lúc Lục Nhiên quay xuống và bắt gặp nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895968/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.