Bạch Thái Lăng ngỏ ý muốn bồng Tiểu Kiêu vào nhà giùm cô nhưng Lục Nhiên đã từ chối. Lục Nhiên cũng chẳng muốn có bất kỳ dính líu nào tới anh nữa nên liền nhanh chóng đi lên nhà. Bạch Thái Lăng cứ như con đỉa mà lẽo đẽo theo cô lên tới nhà.
Tới trước cửa, Lục Nhiên mở cửa bước vào thì anh cũng bước theo sau nhưng liền bị cô quay lại chặng cửa.
- Nè! Cảm ơn anh đã chở tôi về nhưng bây giờ anh có thể về được rồi!! Lục Nhiên nói rồi quay đầu bước vào nhà rồi đóng cửa lại, Bạch Thái Lăng nhanh chóng dùng tay chặn cửa lại.
Lục Nhiên có chút khó chịu quay đầu lại nói:" Anh lại muốn gì nữa đây?"
Bạch Thái Lăng như con nít mà làm ra vẻ đáng thương nói:" Anh đói rồi!"
- Có đói thì về nhà có cô vợ hiền thục đảm đang nấu cho ăn! Mời về giùm cho! Lục Nhiên thẳng thắng nói.
- Từ lúc em đi anh không còn quen cô ta nữa, anh chỉ xem một mình em là vợ thôi!
Lục Nhiên nghe như vậy thì bất giác im lặng chẳng nói gì rồi cô đi vào như ngầm đồng ý cho anh vào nhà. Bạch Thái Lăng vui vẻ bước vào, anh tháo đôi giày để lên kệ rồi tự nhiên lấy ra một đôi dép mang trong nhà và mang vào.
Lục Nhiên mang Tiểu Lăng vào phòng, cô cho thằng bé nằm xuống rồi lấy mền đắp lên người cậu bé cho khỏi lạnh. Nhìn thằng bé ngủ ngon lành cô liền nhớ tới anh đang ở ngoài phòng mà thở dài:"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895966/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.