Đại Vũ, mau đến đây. - Vương Thanh toan bước đến đỡ Đại Vũ. Nhưng mà cậu như có thần giao cách cảm, trước khi anh vừa nhích 1 bước chân cậu đã hét lên:
- Anh đứng đó! Em tự đi qua, chỉ có mấy bước chân. Với lại đồ đạc đâu có khác gì so với trc kia.
- Cẩn thận, đừng gấp...
- Hảo.
Trót lọt bước qua, vừa kéo ghế, dời bước chân ngồi xuống ghế, lại không kiềm chế được lực, kéo hơi mạnh tay, chân vừa bước qua liền đụng phải chân ghế, đau đến xuýt xoa ứa cả nước mắt, cả người ngã nhào về phía trước. May mắn chính là Vương Thanh luôn đi sau mông Đại Vũ, chỉ là sự việc xảy ra quá nhanh, chỉ kịp nắm lấy cổ áo của cậu kéo vào lòng, Đại Vũ theo quán tính lao vào người Vương Thanh, anh lại đứng không vững ngã ngược về phía sau. Cuối cùng là cả hai đều nằm trên sàn nhà, không, phải nói là chỉ có Vương Thanh đang nằm trên sàn, còn Đại Vũ vì mất thăng bằng không có chỗ dựa nên cũng ngã khụy xuống, 2 gối dạng ra chống xuống đất, tay chống xuống nền nhà vì trụ lại cơ thể đang lung lay. Mặt đối mặt.( Face to face... Nhớ tới cái gì? Ha ha ha)
Tóc Đại Vũ vốn không có quy luật nay thêm lộn xộn, rũ xuống che đi đôi mắt to tròn lấp lánh kia, tăng vài phần kiều mị cuồng dã.
Vương Thanh thất thần nhìn gương mặt hút hồn kia, thật lâu thật lâu sau cũng không chú ý đến tư thế mờ ám này không hợp lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-vu-baba-den-day-thuong-con-di/2938706/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.