Học kỳ này chương trình học của Hạ Minh Hiên nhiều hơn so với kỳ trước, tư tưởng Mao trạch Đông, luật kinh tế, kế toán cơ bản, kiến thức phải nhớ rất nhiều. Còn có vi phân tích phân, đại số tuyến tính, kinh tế vi mô, bài tập phải làm cũng không ít. May là tiếng anh với tin học còn nhẹ nhàng một chút.
Kiều Tử Tích nói. “Không nhất định phải có tôi thì cậu mới đi, cảm thấy quan trọng thì tự mình cậu đi cũng được”.
Người nào đó lại như đứa trẻ ủ rũ than thở, không có cậu tôi không có động lực mà nhúc nhích.
Đổi lại là ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa xem thường của Kiều Tử Tích.
Ở lớp học, Hạ Minh Hiên một bên đọc sách một bên ghi lại kiến thức trọng điểm. Kiều Tử Tích có khi làm đề tiếng anh cấp bốn, có khi đeo tai nghe để rèn kỹ năng nghe. Tiếng anh của Kiều Tử Tích vẫn luôn rất tốt, qua cấp bốn tuyệt đối không thành vấn đề. Nhưng nghe nói thi cấp bốn phải đạt đến một mức điểm nhất định thì mới được thi tiếp cấp sáu và thi nói, cho nên vẫn không thể chủ quan.
Cuối tuần, Hạ Minh Hiên đi cắt tóc. Mấy sợi tóc phất phơ trước trán được tỉa thành mái chéo, còn nhuộm màu sợi đay. Làn da vốn đã trắng nõn nay phối hợp với màu tóc này lại càng thêm trắng. Mấy lọn tóc rủ trước trán trước kia có vài phần trẻ con, bây giờ sửa một cái, lại nhuộm thêm màu, nhìn qua có phần ổn trọng của thanh niên vừa qua tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078531/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.