Sáng thứ hai, Hạ Minh Hiên vẫn theo lẽ thường đi học. Con người từng chật vật trong mưa đã biến mất, giống như những gì xảy ra hai ngày trước đều là giả.
Hắn lấy từ trong túi ra một cái kẹo que, là vị chocolate. “Tạm thời chưa có tiền trả, cho cậu món này, coi như là cảm ơn”.
Kiều Tử Tích nhận lấy que kẹo, nhét vào trong ngăn bàn. “Chuyện giải quyết xong rồi?”
Hạ Minh Hiên gật đầu. “Ừ, cô ấy nói qua vài ngày nữa sẽ đến trường”.
“Cha mẹ cô ấy biết không?”
“Không biết”.
Đã sớm nghĩ ra, loại chuyện này sao có thể nói với cha mẹ.
Hạ Minh Hiên đem một cái kẹo khác bóc ra, đặt ở trước miệng liếm liếm, nói. “Tử Tích, cái của cậu cũng bóc ra đi, cùng ăn với tôi”.
Kiều Tử Tích liếc hắn một cái, hắn nghĩ mình đang làm cái gì, khiến cho một cô gái mười bảy tuổi mang thai, phá thai xong là coi như không còn việc gì? Vẫn còn cười đùa thích thú ăn kẹo được.
Sự thật chứng minh, Hạ Minh Hiên đúng là tên cặn bã! Từ sau hôm đó, không còn thấy Lương Mỹ Kỳ ngồi sau xe hắn đi học về nữa, thực hiển nhiên là hai người đã chia tay. Gặp phải loại chuyện này mà vẫn còn tiếp tục quan hệ được thì đúng là có chút khó khăn.
Cuộc sống địa ngục chốn cấp ba đã bắt đầu. Con số trên bảng đèn LED đã xuất hiện ngày thứ 256, qua một ngày sẽ rút ngắn thêm một ngày. Bên dưới bảng đèn là một chuỗi các câu danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078483/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.