Hạ Minh Hiên biến mất ba ngày. Kiều Tử Tích nằm trên giường, nhìn màn hình di động loé sáng, mặt trên hiển thị số điện thoại của Hạ Minh Hiên. Nút trả lời cuộc gọi vẫn chậm chạp chưa được ấn, dựa vào cái gì mà muốn gọi điện cho y? Không đợi suy nghĩ thêm, di động đã được thả lại tủ đầu giường.
Có lẽ đúng như mọi người nói, hắn với Lương Mỹ Kỳ đã cùng nhau rời nhà bỏ trốn, trừ chuyện này ra thì không thể nghĩ ra được lý do nào khác. Bên ngoài trời vẫn còn mưa, tiếng mưa rì rì như thác đổ trong rừng. Vốn là thời tiết mùa hè năm giờ chiều, bởi vì trời u ám mà có cảm giác như đã đến buổi tối.
Bên ngoài có người gõ cửa thật lâu, Kiều Tử Tích không nghe thấy. Thật lâu sau, y mới phản ứng lại, xuống giường đi mở cửa. Ngoài cửa là Kiều nãi nãi tươi cười nói. “Ăn cơm thôi”.
Kiều Tử Tích đáp. “Vâng, con xuống ngay”.
Trên bàn cơm, Kiều nãi nãi nhìn Kiều Tử Tích không yên lòng hỏi. “Tử Tích, có phải lên lớp 12 rồi áp lực học tập rất lớn không?”
“Vẫn như trước kia thôi ạ”.
“Ừ”. Kiều nãi nãi gật đầu, gắp một miếng thịt bỏ vào trong bát y. “Áp lực học tập phải tự mình điều chỉnh, nếu cảm thấy mệt mỏi quá thì đi chơi thư giãn một chút cũng không sao”.
“Vâng, con biết”.
Tư tưởng của Kiều nãi nãi không giống so với mấy lão nhân gia khác. Dù gì cũng từng là nữ thanh niên văn nghệ, cho dù già rồi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078482/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.