Kiều Tử Tích nằm trên giường nghe Diệp Tiểu Dao kể lể, cô gái cao ngạo lại có điểm bới móc lần đầu tiên được người ta thổ lộ, không thể nói rõ là đang cao hứng hay thương tâm.
Di động kêu lên một tiếng chuông báo hết pin. “Đại tiểu thư, điện thoại của tôi sắp hết pin rồi”.
Diệp Tiểu Dao lúc này mới thu liễm, dùng ngữ khí không rõ buồn vui nói. “Không nói nữa, cậu sạc pin đi”.
Ấn nút kết thúc trò chuyện, Kiều Tử Tích ném điện thoại lên đầu giường, may mắn, vừa lúc sập nguồn.
Người thổ lộ với Diệp Tiểu Dao là Trương Vĩ Đạt cùng lớp, ngày hôm sau vừa đến lớp cậu ta đã bị ánh mắt vừa khinh bỉ vừa chán ghét của Diệp Tiểu Dao doạ cho ra một thân mồ hôi lạnh.
“Không phải chỉ là thổ lộ với cậu ta mấy câu thôi sao, tôi đây là coi trọng cậu ta, thấy cậu ta chưa có ai nên mới thổ lộ, thế mà cậu ta cứ trưng cái bộ mặt hung thần ác sát như ai thiếu cậu ta mấy trăm vạn không chịu trả, về sau kiểu gì cũng không gả đi được”. Giờ ăn trưa, Trương Vĩ Đạt nói với Kiều Tử Tích và Hạ Minh Hiên như thế.
Kỳ thật Trương Vĩ Đạt cũng không tệ như Diệp Tiểu Dao nói, người ta tốt xấu gì thì cũng miễn cưỡng coi như là ngọc thụ lâm phong.
Thời tiết ấm dần, Hạ Minh Hiên không cần phải đi xe buýt với Kiều Tử Tích nữa. Mỗi ngày hắn lại cưỡi con xe đạp đã bỏ xó mấy tháng để đi học, hai tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078470/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.