Hạ Minh Hiên chống cằm, nằm bò trên giường nhìn Kiều Tử Tích. Kiều Tử Tích liếc qua một cái, tay run lên làm âm thanh bị lỗi mất một nhịp, vội vàng điều chỉnh lại, trong lòng thì không0 ngừng oán niệm, tên ngu ngốc này, dám dùng ánh mắt mê gái mà nhìn chằm chằm người ta!
“Nghe Tử Tích đàn so với mấy cái chương trình nhạc hội gì đó còn hay hơn nhiều”. Đây là đánh giá của Hạ Minh Hiên, Kiều Tử Tích không thèm để ý tới hắn, lúc nãy y có đàn sai một nhịp, nếu như là ở trên sân khấu thì đã sớm bị đuổi xuống rồi.
Nghe đàn xong, Hạ Minh Hiên ngáp dài một cái, nói, mệt rồi, muốn đi ngủ. Kiều Tử Tích cất đàn vào trong hộp, quay đầu lại đã thấy hắn đắp xong chăn nằm ngủ, còn rất hiểu lễ nghĩa mà để lại một nửa cái giường cho y.
Tắt đèn, vén lên một góc chăn chui vào, bên trong đã sớm được tên kia ủ ấm rồi. Một chăn hai gối, giường một mét năm, Kiều Tử Tích chỉ nằm gọn một góc, nhích ra bên ngoài một xíu là sẽ ngã xuống.
Hạ Minh Hiên hỏi. “Giường lớn như vậy, cậu nằm tận ngoài đấy làm cái gì?” Sau đó vươn tay qua, ôm lấy thắt lưng Kiều Tử Tích kéo vào trong. Sau đó, ‘ba’ một tiếng vang lên, hiển nhiên là cái tay ôm eo người ta vừa bị ăn đập rồi.
Hạ Minh Hiên thu tay, xấu xa cười. “Tử Tích, không phải là cậu sợ tôi sẽ làm gì cậu đấy chứ?”
“Còn nói nhảm nữa tôi đá cậu xuống giường đấy”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078468/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.