Hai cán bộ thôn vẻ mặt khó xử, Bành Đức Lượng nhìn qa Bành Hữu Hải nháy mắt, Bành Hữu Hải vừa cười vừa nói:
- Tần hương trưởng, lúc này đã là giữa trưa, chúng ta đi ăn cơm đi.
Tần Mục nhìn qua hai người, sắc mặt thoáng biến thành đen, đảo mắt cười rộ lên, gật đầu cười nói:
- Tốt, ăn cơm, công tác cũng không phải ngày một ngày hai làm xong. Nhưng mà cơn bữa nào cũng phải ăn, tôi ăn cùng mọi người.
Bành Hữu Hải vội vàng nói:
- Tần hương trưởng, vậy không được, dù sao ngài là hương trưởng, đến thôn Hạ Sơn của chúng tôi, còn có thể ủy khuất ngài sao? Tôi đi chuẩn bị một chút, bốn món ăn một chén canh, tuyệt đối phù hợp với quy định của cán bộ.
Tần Mục khoát khoát tay nói ra:
- Có lẽ mọi người không biết, tôi vốn tới từ một thôn nghèo khó, trấn Hà Tử thôn Tây Sơn biết chứ. Đi tới nơi này, tôi lại nhớ đến đoạn thời gian gian khổ lúc dó. Hôm nay đừng nói, nghe tôi, thật sự nhớ lại cảnh lương thực phụ bánh bột ngô với dưa muối đấy.
Nói xong Tần Mục chắp tay sau lưng đi thẳng về phía trước, khi tới nơi này, hắn đã chú ý có gia đình có tiếng nữ nhân chửi bậy, tiếng hài tử khóc thét và tiếng lão nhân ho khan. Dưới tình huống bình thường, ở vào loại tình huống này người ta đặc biệt dễ dàng tìm người tố khổ, Tần Mục đã quyết định chủ ý như vậy, có lẽ có thể dò xét nghe ngóng tiếng gió
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972006/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.