Trong lòng Tần Mục cười lạnh, nếu không có quan hệ, Dược Mã Hương có thể cho người đi vào sao? Nhưng mà hắn không nói thấu, chỉ nói tiểu Cừu đi theo mình, bỏa nàng nhanh chóng thích ứng với công việc.
Mã Trường Hà mỉm cười gật gật đầu, sau đó cầm lấy văn bản tài liệu trên mặt bàn, theo bọn người Tần Mụcrời khỏi.
Đi ra ngoài, Mã Hòa Bình không hiểu thấu nói một câu:
- Thật sự là ngốc có ngốc phúc.
Nói xong nhìn bóng lưng Tần Mục cùng Cừu Tiểu Thiền rời đi.
Tần Mục không biết Mã Hòa Bình vì sau lại phân người cho mình, quay đầu nhìn về phía Cừu Tiểu Thiền. Cừu Tiểu Thiền mặt trái xoan, đôi mắt to mang theo vài phần phong tình, mặc bộ quần áo đỏ trên người, tuyệt đối là nhân vật vạn phần kinh diễm. Nàng thấy Tần Mục nhìn về phía mình, liền cúi đầu xuống, giày gót da đá xuống đất, nhỏ giọng mắng:
- Muốn ăn vụng cá tanh, lão tao tinh!
Tần Mục không có nghe rõ, nhung mà từ động tác của Cừu Tiểu Thiền đoán được chắc chẳng phải lời hữu ích, sắc mặt nghiêm chỉnh, nói ra:
- Đồng chí tiểu Cừu, sao có thể ở sau lưng chỉ trích lãnh đạo? Tư tưởng này thật bất thường.
Cừu Tiểu Thiền ngẩng đầu lên, đôi mắt phong tình nhìn qua Tần Mục, vậy mà có vài tia u oán vài tia bất đắc dĩ, ýnói ra:
- Tần hương trưởng, anh cũng không phải vật gì tốt.
Nói xong, giẫm đôi giày ngâm nga đi tới văn phòng của Tần Mục văn. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972002/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.