Tần Mục cười khoát tay, nhìn nàng cổ vũ nói:
- Dương tiểu thư, đời người sẽ luôn gặp phải khó khăn, ngàn vạn lần đừng bị lợi ích tạm thời che mắt, tôi chờ mong thành công của cô
Dứt lời hắn vươn tay ra với nàng
Bàn tay hai người chạm vào liền rời ra, nhưng Dương Yết rõ ràng cảm nhận được ấm áp, nhất thời trong lòng chợt yên tĩnh, mang theo ngữ khí ngây thơ hỏi:
- Tần chủ tịch, hiện tại chúng ta có xem như là bạn bè không
Tần Mục cười ha ha, ngược lại sắc mặt biểu hiện dị thường bình tĩnh, nhận chân nói:
- Chúng ta đã sớm là bạn bè
Sau khi hai người chia tay, Tần Mục gọi điện cho Cừu Tiểu Bằng đến đón mình, Cừu Tiểu Bằng nhỏ giọng nói:
- Tần ca, sự tình hình như có điểm không đúng, mấy lãnh đạo trong cục công thương vắng mặt, hình như đã đến trại tạm giam
Tần Mục vừa nghe trong đầu liền ông một tiếng, một cái gút thành hình trong đầu hắn Ngẫm lại nữ lão bản trung niên bị bắt, ngẫm lại bà cụ cô độc quỳ ven đường, lại nghĩ tới chuyện phát sinh trong tiệm kem, còn có Triệu Gia Hưng, Triệu Đông Bạch, Viên Xuân Bách, hắn cảm giác có một cái nắp thật to ở dưới chân đang chờ mình nhấc lên Nhưng hiện tại mình đang cô độc, cần đem cái nắp hoàn toàn xốc lên hay bị cái nắp đè bị thương, vậy phải xem làm sao thao tác
Tần Mục cũng không đến trại tạm giam tìm phiền phức, hiện tại hắn còn cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971581/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.