Tần Mục nghe được chỉ cười, đây hoàn toàn nói rõ mặt sau khách sạn Tranh Vanh còn có chút chuyện xưa, vị tổng giám đốc kia chẳng qua là bài trí thể diện mà thôi
Bữa cơm tối cũng không có biểu hiện gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây, thư ký tiểu Trương của Diệp Thạch Bình đem không khí khởi lên dị thường sinh động, vẻ mặt Tần Mục luôn mỉm cười cụng chén với những đồng liêu khác, cũng không lộ vẻ không hòa hợp không khí, cũng không có vẻ quá mức cao ngất, cho dù là kẻ giảo hoạt trà trộn quan trường nhiều năm chỉ sợ còn chưa làm tốt bằng chính Tần Mục
Dựa theo tình huống bình thường, tân nhậm chủ tịch huyện đến nhận việc, nguyên ban lãnh đạo đều đi ra chúc mừng càng ít, đây là quy củ bất thành văn Đây cũng là một căn cứ khiến cho Tần Mục phán đoán sau lưng khách sạn Tranh Vanh rất có lai lịch
Trong bữa tiệc, Tần Mục quét mắt nhìn phó chủ tịch huyện Hà Quang Viễn vài lần, trên gương mặt vị quan chức hơn bốn mươi tuổi kia luôn mang theo ý cười hiền hòa, kém khá xa với lời nói “rất có ý tưởng” của Cận Thương Giang, thậm chí biểu hiện có chút ít nói, thật hợp với Tần Mục Vì vậy Tần Mục còn đặc biệt uống thêm vài chén với Hà Quang Viễn, nhưng không nói gì thêm, ngược lại khi cùng cục trưởng công an Viên Xuân Bách chạm cốc, Tần Mục ý vị thâm trường nói một câu “An toàn của nhân dân toàn huyện đều nhờ Viên cục trưởng”, làm ánh mắt Viên Xuân Bách chợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971579/chuong-416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.