Đối với điểm này nếu nói Tần Mục không có câu oán hận thì không có khả năng, cô dâu nào trước khi động phòng còn bị phái đi làm nhiệm vụ, suốt một năm thời gian cũng không thể trở về
Vân Băng nghe ra trong lời nói của Tần Mục có chút thâm trầm, tâm tình thoáng có chút chấn động, nhìn chung quanh không thấy có người khác, ma xui quỷ khiến lại đem tay mình nhét vào trong tay hắn, cảm giác dịu dàng tri kỷ truyền đến khiến tốc độ máu huyết toàn thân Vân Băng lưu động càng nhanh hơn
Vẫn là bàn tay lạnh lẽo, trong hoàn cảnh ấm áp Vân Băng chẳng khác gì một khối băng, không có chút lửa nóng Tần Mục lại thở dài, dùng sức siết chặt tay nàng, theo sau chậm rãi buông ra, cười tự giễu
Hai người thật giống như bạn bè quen biết thật lâu, lại giống như người đi đường gặp thoáng qua, vừa quen thuộc lại xa lạ
Vân Băng chà xát hai tay, thổi thổi vào lòng bàn tay, dùng dáng tươi cười che giấu xấu hổ của mình, nhẹ nói:
- Ở Thanh Thao vẫn vui vẻ chứ
Giống như một người bạn cũ tùy ý thăm hỏi, căn bản không nhìn thân phận hiện tại của Tần Mục Tần Mục theo trực giác cảm thấy thân phận Vân Băng không đơn giản, nhưng vẫn lắc đầu nói:
- Thật khó khăn, mặc dù không phải từng bước gian nan, nhưng mờ mịt vô thố, có điểm khó giải quyết
Hắn dùng từ ngữ có chút mâu thuẫn, thật sự không biết hành trình đến Lan Trữ lần này tâm tính Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971564/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.