Tuy rằng Tần Mục không mang tư tưởng hẹp hòi chủ nghĩa địa phương, nhưng đây dù sao là tâm huyết của mình, cho dù muốn đến trích quả đào cũng phải do chính hắn đưa tay Nghe Doãn Chiếu Cơ nói như thế liền nở nụ cười, thoáng lắc nhẹ đầu chậm rãi nói:
- Song Biên tập thị chỉ là một bắt đầu Chỉ nói rõ vô luận là chủ nghĩa xã hội cải cách hay quốc gia kiên trì tự lập phát triển, cơ hội hợp tác lẫn nhau luôn tồn tại, con đường cùng nhau phát triển cũng là bổ trợ cho nhau Doãn tiểu thư, chẳng lẽ quý phương chỉ muốn dừng bước ở Song Biên tập thị
Tần Mục đem ý tứ đẩy sát chỉ còn cách một tầng giấy mỏng, nếu Doãn Chiếu Cơ tiếp tục nắm chặt chuyện đồng hồ không bỏ, sau này chúng ta cũng sẽ không còn cơ hội hợp tác, không phải chỉ là hai chiếc đồng hồ thôi sao, cả một thị trường lớn như vậy đều đã trải rộng, tôi còn thiệt thòi cho cô Phải đưa ánh mắt nhìn về phía trước, tôi có rất nhiều phương pháp kiếm tiền, phải nhìn xem cô còn muốn hợp tác hay không
Doãn Chiếu Cơ nhoẻn miệng cười, nâng chén trà thưởng thức một hớp, không tiếp tục dây dưa chuyện này
Trong lòng Diệp Thạch Bình thất kinh, Tần Mục giao du thật sự phổ biến, lại có liên hệ với cả người Triều Tiên Làm hồng tam đại trong lòng Diệp Thạch Bình cũng hiểu được, người Triều Tiên cũng có chút niệm tình, có tầng quan hệ của Tần Mục, chung quy ở bên kia có thể nói chuyện được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971562/chuong-423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.