Tên lưu manh vừa nghe Tần Mục nói như vậy, mặt đều dọa trắng, hắn lừa ăn lừa chút chi phí thì thôi, nếu bị án kiện hình sự phủ lên đầu chính là tội tử hình, nhất thời kêu to lên:
- Tôi không biết gì hết, tôi không biết gì hết, đừng bắt tôi, các người đừng bắt tôi…
Hạ Chân phẫn nộ quát:
- Hiện tại lại thêm một tội vu cáo hãm hại cán bộ quốc gia, toàn bộ bắt lại!
- Lãnh đạo, lãnh đạo, tôi không biết gì hết, đều chỉ lấy tiền làm việc thôi, có người gọi điện thoại dặn tôi làm như vậy đó.
Tên lưu manh nhất thời luống cuống tru lên.
- Ai gọi điện cho anh nói mau!
Cục trưởng công an sáng mắt, đây là cơ hội biểu hiện trước mặt Tần Mục, nếu làm hắn cao hứng nói không chuẩn còn đạt được lợi ích thực tế.
Mấy người Diệp Thạch Lỗi kinh hãi, chỉ sợ tên lưu manh nói ra lời gì.
Tên lưu manh nước mắt nước mũi chảy ròng, lớn tiếng kêu lên:
- Tôi không biết hắn, tôi chỉ biết mọi người gọi hắn là Hổ Tử.
Hạ Chân hừ lạnh một tiếng, trừng mắt liếc Diệp Thạch Bình, cả giận nói:
- Được lắm, huyện Thanh Thao của các anh thật quá vô pháp vô thiên, lại có người dám đi vu cáo chủ tịch huyện. Tôi xem vị bí thư huyện ủy như anh thật không làm tròn phận sự đi.
Diệp Thạch Bình tuôn mồ hôi lạnh, vội vàng giải thích. Diệp Thạch Lỗi cùng Phòng Trung Hoa đều thở phào một hơi, mặc dù không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971400/chuong-506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.